SỰ LỰA CHỌN CHỦ ĐỀ VÀ PHÁT TRIỂN TÍNH CÁCH TRONG TRUYỆN NGẮN 1945 -75

So với văn chương tiền chiến , văn xuôi cách mạng Việt Nam có khá nhiều thay đổi , trước tiên là ở những nguyên tắc lựa chọn chủ đề, phát triển tính cách nhân vật – những khâu quan trọng bậc nhất trong việc hình thành tác phẩm. Sự lặp đi lặp lại của một số yếu tố trong bộ mặt tinh thần của con người đã được miêu tả trong truyện ngắn viết từ khoảng 1945 đến 1975 ở chiến khu Việt Bắc cũng như sau này trở về Hà Nội . Tiếp tục đọc

Advertisements

Vươn ra thế giới để trở lại phục vụ dân tộc mình tốt hơn!

Tìm hiểu về Việt Nam là nguyện vọng tự nhiên của bạn bè quốc tế. Không nên chỉ đặt vấn đề tự giới thiệu. Mà trước tiên nên hiểu rằng văn học Việt Nam chưa được thế giới quan tâm, lý do chính là chúng ta chưa có những tác phẩm đạt tới cái mà họ quan tâm, hơn thế nữa cần cho người ta buộc người ta phải tìm, phải chú ý, phải dịch. Khôn ngoan nhất là hãy lắng nghe tiếng nói chân thành của chính họ. Chỉ tinh thần đối thoại  mới làm nên khả năng tiếp xúc lâu dài.

Đọc thêm:  Bao giờ VN có giải Nobel văn chươngNhờ hội nhập,một cuốn sách hay đã trở lại với bạn đọc


Tiếp tục đọc

ĐI TÌM MỘT CÁCH TIẾP NHẬN ẢNH HƯỞNG NƯỚC NGOÀI ĐẶC TRƯNG CHO VĂN HỌC VIỆT NAM

I

Một hướng nghiên cứu gần đây  bị coi nhẹ Mấy câu chuyện cụ thể từ thực tế sáng tác . Thử bàn lại về cách sử dụng các thuật ngữ , đúng hơn là bàn về một  nội dung cấp thiết cần nghiên cứu

Mối quan hệ giữa  văn học Việt Nam với các nền văn học khác  từng  được chú ý khảo sát trong nhiều công trình nghiên cứu . Sau đây là một vài ví dụ : Tiếp tục đọc

Tìm hiểu thực trạng nghiên cứu văn hóa VIỆT NAM hiện thời và một đề xuất cụ thể

Xã hội Việt Nam đang trong một quá trình phát triển tự phát mà thiếu vai trò hướng dẫn của trí tuệ, của nghiên cứu khoa học.
Quá trình hiện đại hóa đã được khởi động từ đầu thế kỷ XX, nhưng lúc đó đất nước đang còn là một xứ thuộc địa, cộng đồng chưa trải qua một cuộc tự nhận thức thực sự mà mọi dân tộc bước vào thời hiện đại phải trải qua ( so với Trung quốc, chúng ta chưa có một phong trào có tính chất bước ngoặt như cỡ Ngũ tứ vận động 1919). Tiếp sau giai đoạn chiến tranh nặng nề, đến giai đoạn hiện nay,  chúng ta chỉ lo đuổi kịp thế giới bằng mọi giá, nhiều vấn đề chiến lược không được đặt ra, đúng hơn chỉ đặt ra chiếu lệ.   Tiếp tục đọc

TÔ HOÀI -nhìn từ một khoảng cách gần

*Những suy nghĩ về tác giả và tác phẩm

*Những cuộc trò chuyện với nhà văn

*Tô Hoài nói về nghề và nói về người khác

*Người khác nói về Tô Hoài

Đọc tiếp

Đọc thêm: Tô Hoài và Hà nội  –   Tô Hoài trong CB và ĐHD -Tô Hoài và những nghiêm chỉnh của kiếp phù du -Tô Hoài và thể hồi ký– MỘT THỂ VĂN TẬP CHO NGƯỜI VIẾT NHIỀU NÉT QUÝ -MỘT CHẶNG ĐƯỜNG LỊCH SỬ -VẪN ÔNG DẾ MÈN ẤY -MỘT CÁCH SỐNG TRONG TUỔI GIÀ -MUÔN MẶT NGHỀ VĂNCUỘC PHIÊU LƯU GIỮA TRẦN AI CÁT BỤI–Những chuyện lỗi hẹn

Đọc sách Tìm thuốc chữa chấn thương

24/11/2009 10:31
PN – Vương Trí Nhàn là nhà phê bình luôn có ý thức nhìn hiện tượng trong bối cảnh văn hóa – lịch sử của nó. Ông hiểu nhà văn và tác phẩm cặn kẽ, xuất phát từ việc ông am hiểu cái thời của họ. Những vốn liếng và thu hoạch từ sự quan sát của ông trở thành một nguồn chất liệu để ông sử dụng khi viết báo, đặc biệt là khi viết những bài phiếm luận.

Những chấn thương tâm lý hiện đại (*) là những câu chuyện của một người nói về cái thời của mình, dưới cái nhìn trực diện, chứ không phải nói về một “thời xa vắng” nào khác. Tất cả bày ra trước mắt, không còn gián cách qua không gian hay thời gian. Tình trạng ô nhiễm về vật chất lẫn tinh thần, rác nội và rác ngoại. Sự nhập nhèm giữa cũ và mới, giả và thật trong quá trình đô thị hóa. Thói thực dụng và sự thô thiển trong khai thác di sản và tổ chức lễ hội. Giao thông hỗn loạn và căng thẳng. Tham nhũng, lãng phí, cờ bạc… đều đã đến mức báo động. Tiếp tục đọc

Túi ny-lông & một tư duy hiện đại

Chúng tôi đã được biết thứ túi đa năng này ngay trong những năm chiến tranh. Dạo ấy, ny-lông còn là của hiếm. Bằng cách nào đó, nhỡ ra có lần có được một cái túi, thì bất cứ to nhỏ thế nào, cũng phải giữ lại để giặt đi phơi khô rồi dùng tiếp, và nói chung là dùng nhiều lần đến khi nó rách hẳn.

Nay thì túi ny-lông các cỡ to nhỏ rất sẵn và được dùng trong nhiều việc. Tiếp tục đọc

Cần những kháng sinh cho những căn bệnh tâm lý

Khi nghe chuyện cáp quang trên biển bị lấy trộm nhiều người thường than thở.

– Thật không sao hiểu nổi tại sao dân mình lại có việc làm kỳ cục đến vậy.

Có người bổ sung:

– Mà việc làm đó được chính quyền địa phương cho phép cơ chứ!

Tự lý giải để hiểu tại sao lại xảy ra những trường hợp như thế này không quá khó. Tiếp tục đọc

Đạo văn nào của riêng ai

MỘT VÀI KHÍA CẠNH TẾ NHỊ CẦN LƯU Ý KHI XEM XÉT HIỆN TƯỢNG ĐẠO VĂN

Câu chuyện tôi nhầm văn Ng Thảo là văn mình Chúng ta vốn rất giống nhau Trong Nhà văn hiện đại bản in 1989 của NXB Khoa học xã hội mà tôi đang có trong tay Vũ Ngọc Phan viết về Vũ Bằng tới 17 trang thì trong đó hơn 4 trang dành để đối chiếu một truyện ngắn của Vũ Bằng là Em ơi đừng tuyệt vọng ( in trong tập Để cho em khỏi khổ ) với một thiên truyện của Dostoievski là Những đêm trắng qua đó chứng minh tác giả Việt Nam đã lấy của người làm của mình. Tiếp tục đọc

Để khuyến khích minh bạch…

ĐỂ KHUYẾN KHÍCH MINH BẠCH ,TÔI LẠI THẤY NÊN THƯỞNG CHO NGÀNH ĐIỆN

Theo cách nói hình ảnh thì gần đây nhiều người “bỗng dưng muốn khóc”  khi ngành điện đòi thưởng.Mọi chuyện bắt đầu  từ một đoạn tin  trên  Tuổi Trẻ, 20/10:

Chỉ với một “thành tích” để cho nền kinh tế thiếu điện gay gắt, EVN đã không đáng được thưởng nếu không muốn nói phải phạt, cần xem lại trách nhiệm và năng lực của những vị lãnh đạo tập đoàn này. Có không ít câu hỏi phải đặt ra với lãnh đạo EVN, nhưng câu hỏi đáng nói nhất là người dân có đáng phải bị cắt điện nhiều thế không?” Tiếp tục đọc

Những cung bậc của cái hèn

Không cần tìm đâu xa, trong các truyên cười dân gian, người ta đã bắt gặp vô số chân dung người Việt hèn. Anh chàng sợ vợ định nói phét thì gặp vợ về. Thầy đồ ăn vụng, thầy đồ liếm mật. Sư mô cũng gian dâm ăn cắp. Tiếp tục đọc

Trung quốc hôm nay: cuộc sống trở thành văn hoá

Cảnh tây hồ -Hàng Châu

Một người bạn, có dịp qua Trung quốc năm trước, sớm kể với tôi rằng trong khi tiến nhanh trên con đường hiện đại hoá, Trung quốc hôm nay lại có một không khí rất thanh bình. Câu chuyện của anh khép lại bằng một hình ảnh dễ nhớ: ngay những người đi xe đạp ở Bắc Kinh cũng không bao giờ tỏ ra hớt hơ hớt hải nóng vội mà thường có cái vẻ rất từ tốn. Dân ngoại ô buổi sáng đi xe đạp đến ga xe điện ngầm. Xếp xe vào một khu vực qui định (không có ai trông và không cần khoá) rồi theo xe điện ngầm vào thành phố làm việc. Chiều quay ra, lại ung dung đạp xe về nhà. Tiếp tục đọc

Trung Quốc trong mắt tôi

Một ít ghi chép

Bắt đầu : bài thơ của Trần Nhuận Minh trong tuyển thơ Việt nam 1975-2000

con sông đào Kinh Hàng cổ chảy xuyên qua thị trân :

Nguyễn Du

Đến đâu con cũng thấy Người
Xin dâng chén rượu giữa trời Trung Hoa
Hạc vàng một bóng lầu xa
Hồ Nam úa ráng chiều tà hanh heo
Tiệc to thường ở nơi nghèo
Đồng ngô khô xác mái lều gió lay
Người xưa đi xứ qua đây
Bùn lưng bụng ngựa sông đầy thuyền trôi
Cỏ cây thành luỹ khác rồi
Hoàng hà đã cạn thơ Người vẫn sâu
Thời nào thì cũng như nhau
Nỗi buồn ly biệt , nỗi đau dối lừa
Tiền Đường sầm sập đêm mưa
Nước âm u chảy như chưa vớt Kiều
Nghiệp thành cũng tiếng quạ kêu
Lâm Truy bến cũ cầu treo rực đèn
Sắc tài chi để trời ghen
Người đâu phải nước đánh phèn cho trong
Cõi đời đâu cũng long đong
Văn chương bạc phận má hồng vô duyên
Bời bời những cuộc đỏ đen
Chính trường sấp mặt đồng tiền xoay ngang

Đặt chân lên đỉnh Thiên Đàn
Bốn bề mây trắng thu vàng lá rơi
Bâng khuâng con lại thấy Người
Vái Người con đứng ngang trời Trung Hoa
Tiếp tục đọc

Sự đỏng đảnh của mùa xuân

VNE_1080Ở cơ quan tạp chí Văn nghệ quân đội trước 1975, Nguyễn Minh Châu nổi tiếng là … hay sổ ra những câu ngược đời. Chẳng hạn trong khi ai cũng nói là mùa xuân đẹp mùa xuân mơn mởn sức sống, thì có lần ông cho mọi người thất vọng bằng một câu xanh rờn:
— Chính ra ở mình, mùa xuân lại là mùa bẩn nhất. Đấy các ông thử nhìn xem đường xá lầy lội có kinh không? Làng nào còn ít bụi tre, thì xuân này lá tre rụng đầy đường, mà chính các thân tre lại xơ xác trông gớm chết đi được ! Tiếp tục đọc

Những cảnh báo cay đắng

(TBKTSG) – Khác với thông lệ, một vài năm gần đây, giải Nobel văn học bị nhiều người kêu rêu, không chấp nhận và thậm chí là phản đối. Năm 2004 là trường hợp Elfriede Jelinek (Áo), năm 2009 là trường hợp Herta Muller (Đức). Sở dĩ hai tên tuổi này bị “đặt thành vấn đề” không phải do họ viết dở – xưa nay không thiếu tác giả được giải Nobel xong là rơi vào quên lãng – mà cái chính là bởi cả Jelinek lẫn Herta Muller có nhiều tư tưởng lạ. Tiếp tục đọc