Đi du lịch bụi Trung quốc


IMG_0086

Côn Minh

15-9

Mấy lần trước chủ yếu đi theo sườn phía đông. Lần này, tôi sẽ đi  theo sườn phía Tây TQ, để hiểu phần nào nước TQ cổ (Thành Đô,Tây An)

Thăm làng dân tộc ở Vân Nam. Ngay bên cổng ra vào là phần dân tộc Thái.

Tôi chưa qua Thái Lan. Đến làng Dân Tộc lần này, có cảm tưởng người TQ rất hiểu người Thái. Ngôi chùa rất to dựng lên ở đây cho tôi ý niệm người TQ làm gì cũng làm đàng hoàng, chùa to đâu gần như chùa thực (?) chứ không có cái kiểu vo viên lại, làm cho xong, chỉ đưa ra một thứ mô hình bé tí như của mình.

Ở HN, lâu nay muốn đi vào ĐNA, các nhà nghiên cứu của ta đều dựa vào tài liệu tiếng Anh. Trong khi đó TQ theo tôi biết TQ cũng rất hiểu về ĐNA. Người phát hiện Ăng co vat  chẳng phải là người TQ là  gì?

Văn hóa TQ tràn ra ngoài khuôn khổ xứ sở của họ nữa. Một nền văn hóa Trung Hoa ngoài lục địa, đó là cái mà  tôi lâu nay thử phác họa mà không làm nổi.

Nhớ những chuyến đi Đông Nam Á. Đến Campuchia hay Malaissia, Singapore, muốn mua bán cái gì, dùng tiếng Băc Kinh ai cũng hiểu. Chi trừ ở VN.

Chợt tự  hói, có phải người Tầu bỏ quê ra đi, loại vượt đại dương là loại giỏi, còn loại chỉ đến mảnh đất cuối trời ở phương nam, tức là  chỉ sang ta, hình như  là loại xoàng hơn.DSCF4379

Lại nhớ họ đã làm An Nam dịch ngữ từ rất lâu, trong khi ông cha mình lúc ấy còn chưa có một chút ý niệm gì về từ điển cả.

Trong  khu làng của người Thái, có những ao bèo hoa dâu to (hàng mẫu đất), bèo lên xanh và rất  đều, rất thuần không pha một chút tạp chủng. Hình như  tôi chưa gặp ở các làng xóm Bắc bộ một khu ao bèo nào đẹp đến vậy.

16-9

Đến Kim Điện, thấy một motiv ở đây là con trâu. Có  cái cảnh con trâu leo lên cái hũ rượu. Giá một chủ quán rượu nào đó ở HN phóng tác phẩm điêu khắc này to lên, đặt trước cửa hàng mình, có lẽ sẽ được khen là biết gọi ra quốc hồn quốc túy VN.

Lâu nay tôi thường đi tìm sự lặp lại của các motiv trống đồng ở các công trình văn hóa khác mà chưa gặp. Nay thấy ở Kim Điện một tác phẩm điêu khắc tạc cái cảnh  mấy con trâu lượn trên mặt trống trên tang trống là mấy con hổ leo lên mà không được.DSCF4393

Một  bức tượng đồng khác dựng lên cái cảnh nhà sàn, ngoài sân cũng thấy có một dụng cụ gì đó, như hình trống đồng tức là thót giữa, chứ  không phải ở giữa phồng lên, như trống làng quê Bắc bộ.

Trước khi biết TQ bằng con mắt nhìn, chúng tôi đã biết TQ qua sách vở.

Cả tập Chinh phụ ngâm cho thấy người Việt có thể nôn nao thế nào khi nhắc tới các địa danh của Trung quốc.

Chế  Lan Viên từng có câu bài thơ nói rằng chỉ  nghe người thân của mình về Dương Liễu thôn mà lòng đã thấy bồn chồn.

Chúng tôi hôm nay cũng vậy. Chỉ nghe nói tới nước Đại Lý là Đăng em tôi, cùng đi TQ với tôi hai chuyến 2008 và H2009, nhớ ngay đến Kim Dung. Trong Lục mạch thần kiếm – mà Đăng cho là hay nhất trong các bộ truyện của cùng tác giả –đã có nói tới nước Đại Lý. Và dĩ nhiên là Đăng thấy những gì được mô tả trong sách thú vị hơn trong đời thực.

Trong dư luận xã hội VN, TQ đang trở thành chủ đề bình luận.DSCF4351

Chỉ có  điều người ta vội bàn mà không chịu tìm hiểu TQ một cách nghiêm túc.

Ông Trần Đình Hượu là người nói ra cái nhận xét, mình sống cả đời với TQ, nhưng lại không có ai giỏi về Trung quốc, không có nhà TQ học thực sự, chứ đừng nói là đạt tầm cỡ thế giới.

Lẽ ra phải có ai đó viết cuốn sách Lịch sử và văn hóa Trung quốc, nhìn từ VN.

Dạo này hơi buồn là không mở được CCTV 4. Cái lạ của nước mình là có chuyện với ai lập tức nhắm mắt lại không muốn nhìn nhận người ta, tìm hiểu người ta nữa ( với người Pháp sau 1945 cũng vậy).

Lúc nào thích hợp sẽ nhắc lại với mọi người câu nói của chính khách Khuyển Dưỡng Nghị Nhật với Phan Chu Trinh: Có quan hệ với người ta ( dù là yêu hay ghét ) thì phải tìm hiểu người ta  chứ? Sao lại không học  tiếng Pháp?

Advertisements
Post a comment or leave a trackback: Trackback URL.

Bình luận

  • Nhuyễn thọ Chấn  On Tháng Một 20, 2011 at 2:18 sáng

    Xin đọc lại ở dòng thứ ba:”…phổ biến những hiểu biết đàng hoàng, đến nơi đến chốn…”; ở dòng thứ năm:”…” Biết mình, biết người.”
    Nguyễn thọ Chấn

  • Nhuyễn thọ Chấn  On Tháng Một 20, 2011 at 2:12 sáng

    Tôi đồng ý với ông Vương-trí-Nhàn là Việt-Nam cần rất nhiều nhà nghiên cứu về TQ một cách nghiêm túc về nhiều ngành khác nhau ( lịch sử, văn hoá, xã hội,…) để có thể phổ biến những hiểu biết đến đàng hoàng, đến nơi đến đến chốn người láng giềng khổng lồ này tới người dân trong nước.

    Hiểu người, hiểu mình cũng chính là ” Biết người, biết người.”

    Theo thiển ý, nên khuyến khích việc trau dồi hai ngoại ngữ rất cần cho những giao dịch trên trường quốc tế ngày nay ( và mai sau) là tiếng Anh, và tiếng Hán trong các trường học.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: