Có lần nhà văn Áo tự nhận mình là người chuyên đi dọn những thứ rác rưởi trong cảm xúc: “Có ai chịu làm công việc bẩn thỉu đó đâu? Tôi thì lại xem như được số phận giao phó”. Có lẽ vì thế Vatican có lần đã gọi Jelinek là người đàn bà điên loạn, hư vô.
Một hướng suy nghĩ tương tự cũng thấy ở Herta Muller. Trong tác phẩm của bà, con người được miêu tả như là họ bị nhốt trong ác mộng. Họ là nhân chứng của một thế giới bị thống trị bởi hận thù. Bằng các nghi lễ và chuẩn mực giả dối, thế giới này đối xử với họ tàn ác, vô cảm.
Muller quan niệm: “Tôi không có bổn phận gì hết đối với văn học. Những gì tôi viết là để hoàn thành sứ mệnh đối với bản thân tôi”. Thủ tướng Đức A. Merkel thì bảo tác phẩm của Herta Muller là “bằng chứng về nỗi sợ hãi nhưng cũng chứng tỏ một lòng dũng cảm phi thường”.
Một điều đặc biệt là thái độ của hai nhà văn này với xứ sở mà họ lớn lên. Họ thường sống cô độc, ít người biết tiếng. Jelinek đã gây sốc cho chính đất nước quê hương, khi bà đay đi đay lại chuyện nước Áo trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Bà phát biểu vào năm 1980: “Áo là một quốc gia tội ác”.
Trường hợp Herta Muller hơi tế nhị một chút. Sinh ra ở Romania nhưng bà lại là người Đức và hiện sống ở Đức. Từ hoàn cảnh riêng, bà bảo “quê hương là thứ người ta không thể chịu đựng được mà cũng lại là thứ không buông tha người ta bao giờ” .
Với người có cách nghĩ cổ điển – luôn coi quê hương là một thứ khái niệm thiêng liêng – những phát biểu này chỉ gây những phản cảm.
Nhưng sự phát triển của lịch sử là thế. Nhìn chung cả giải Nobel văn học mấy chục năm nay, tôi có cảm tưởng nay là lúc những giá trị kinh điển, những đầu óc kỳ vĩ được cả nhân loại công nhận – cỡ như Sartre và Camus – không còn nữa.
Nhân loại đang quằn quại đi tìm những tư tưởng mới. Mỗi một tư tưởng mới mẻ này có phần độc đáo riêng của nó, nhưng nhìn chung, phần lớn giống nhau ở chỗ đều đi vào hướng nghịch thường. Nó gây sốc, bởi nó muốn vượt qua những giới hạn mà xưa nay người ta phải dừng lại. Nếu các tư tưởng cổ điển là thuộc về thần thánh, thì những tư tưởng mới nhiều khi có bộ mặt của quỷ dữ. Nó là cái người ta muốn từ bỏ mà không nổi.
Năm 2005, giải Nobel văn học được trao cho nhà văn người đảo quốc Trinidad là V.S.Naipaul. Trong lời phát biểu khi nhận giải, Naipaul chỉ cảm ơn nước Anh mà ông gọi là ngôi nhà của tôi, và Ấn Độ là đất nước của tổ tiên tôi. Lý do là, theo ông, nếu không có nước Anh, ông sẽ không hiểu được những gì xảy ra tại Trinidad. Khi có người hỏi ông sao không cảm ơn tổ quốc mình, ông bảo họ phải cảm ơn ông mới đúng, vì nhờ có ông mà người ta biết rằng có một xứ sở tên là Trinidad. Toàn cách trả lời mà giá như gặp phải dân mình thì ăn đòn!
Chung quanh con người hiện nay, thế giới cũng đang đi tới những quan niệm mà thoạt nhìn dễ cho là kỳ quặc, phi nhân đạo. Năm 1991, nhân dịp chiến tranh lạnh kết thúc, triết gia A. Gluksman (Pháp) đưa ra mấy điều tổng kết, trong đó cảnh báo: 1. Cái ác luôn ẩn chứa trong con người; 2. Cần phải luôn luôn hoài nghi về cái thiện, cần phải thừa nhận vĩnh viễn rằng thế giới là lộn xộn, có một nguy cơ hỗn loạn thường xuyên hiện diện. “Không có gì không thuộc về con người lại xa lạ với chúng ta cả”, Gluksman khái quát.
Nên nói ngay là cũng công thức này, nhưng một giáo sư đại học đồng thời là nhà văn, Umberto Eco, phát biểu một cách khác. Theo Eco, đang hình thành một hình thái mới của cái ngã, không còn chắc đặc và thống nhất nữa mà được cấu thành bởi tính cách vô chính phủ của các nguyên tử. Trở lại với Nietzsche, Eco giả định rằng nay không phải là thời của các siêu nhân mà là thời của những con – người – bên – kia – con – người. Tức nay là lúc con người tiến mãi về phía cái phi nhân. Một lời cảnh báo cay đắng!
Như vậy là Gluksman, cũng như Jelinek, Muller của giải Nobel, không đơn độc.
Từ mấy mẩu chuyện trên, trở lại với đời sống trí thức xứ mình, trong đầu óc tôi trở đi trở lại những câu hỏi. Có phải mọi dự báo đều có quyền tồn tại miễn nó đã được nghiền ngẫm một cách khoa học? Ai mà biết được sự vận động sẽ đưa nhân loại tới đâu? Đến bao giờ chúng ta mới biết rằng tiêu chuẩn của chân lý không phải là sự chấp nhận của đám đông? Cụ thể hơn, đến bao giờ những đầu óc ưu tú của cộng đồng mới được làm công việc thể nghiệm, rồi dự báo những xu thế sẽ tới của xã hội? Chúng ta đã có những đầu óc ưu tú loại đó chưa? Nếu chưa có thì làm sao để đào tạo? Mà với tình hình này, có đào tạo được không?
thesaigontimes Thứ Hai,2/11/2009
-
BLOG
- Mười ngày ở Vinh mùa xuân 1973
- 3. Việt Nam văn hoá sử đại cương một cuốn sách bị lãng quên
- Trên chuyến tàu đêm giao thừa
- Hà Nội 1973
- Đến với Khâm Thiên
- HÒA BÌNH &TẾT
- Cho con bỏ học vì thấy học không để làm gì !
- NƠI GẶP GỠ CỦA BÁO CHÍ VÀ VĂN HỌC
- VỀ NHỮNG TÌM TÒI HÌNH THỨC TRONG THƠ HIỆN NAY
- Vài nét về tư duy tự sự của người Việt
- Từ kiến thức đến nhân cách
- TỈNH TÁO NHÌN LẠI MÌNH ĐỂ TÌM CÁCH ĐỔI KHÁC …
- CÁI ĐỨNG ĐẰNG SAU LUẬT PHÁP
- Nâng trình độ sống để thích nghi – phát triển
- CÁI MÀ CHÚNG TA THIẾU NHẤT LÀ SỰ SÂU SẮC
- SỰ LỰA CHỌN CHỦ ĐỀ VÀ PHÁT TRIỂN TÍNH CÁCH TRONG TRUYỆN NGẮN 1945 -75
- Vươn ra thế giới để trở lại phục vụ dân tộc mình tốt hơn!
- ĐI TÌM MỘT CÁCH TIẾP NHẬN ẢNH HƯỞNG NƯỚC NGOÀI ĐẶC TRƯNG CHO VĂN HỌC VIỆT NAM
- Tìm hiểu thực trạng nghiên cứu văn hóa VIỆT NAM hiện thời và một đề xuất cụ thể
- TÔ HOÀI -nhìn từ một khoảng cách gần
- Đọc sách Tìm thuốc chữa chấn thương
- Túi ny-lông & một tư duy hiện đại
- Cần những kháng sinh cho những căn bệnh tâm lý
- Đạo văn nào của riêng ai
- Để khuyến khích minh bạch…
- Những cung bậc của cái hèn
- Trung quốc hôm nay: cuộc sống trở thành văn hoá
- Trung Quốc trong mắt tôi
- Sự đỏng đảnh của mùa xuân
- Những cảnh báo cay đắng
-
Lưu trữ
- Tháng Ba 2011 (5)
- Tháng Hai 2011 (1)
- Tháng Tám 2010 (1)
- Tháng Sáu 2010 (1)
- Tháng Tư 2010 (1)
- Tháng Ba 2010 (3)
- Tháng Hai 2010 (2)
- Tháng Một 2010 (3)
- Tháng Mười Hai 2009 (3)
- Tháng Mười Một 2009 (10)
- Tháng Mười 2009 (16)
- Tháng Chín 2009 (9)
- Tháng Tám 2009 (29)
- Tháng Bảy 2009 (20)
- Tháng Sáu 2009 (29)
- Tháng Năm 2009 (42)
- Tháng Tư 2009 (7)
- Tháng Ba 2009 (16)
- Tháng Hai 2009 (17)
- Tháng Một 2009 (20)
- Tháng Mười Hai 2008 (60)
- Tháng Mười Một 2008 (8)
- Tháng Mười 2008 (148)
- Tháng Chín 2008 (61)
- Tháng Tám 2008 (30)
-
Blog của tôi
-
NHÀ VĂN
-
TRANG KHÁC
- Văn học VIỆT NAM thế kỷ xx
- Buồn vui đời viết
- Cánh bướm & đóa hướng dương
- Cây bút đời người
- Chuyện cũ văn chương
- Hồi ký
- Một số nhà văn với Hà Nội
- Nông thôn nào-xã hội ấy
- Ngoài trời lại có trời (phần 1)
- Ngoài trời lại có trời (phần 2)
- Ngoài trời lại có trời (phần 3)
- Ngoài trời lại có trời (phần 4 & 5)
- Nhà văn tiền chến & quá trình hiện đại hóa
- Nhân nào quả ấy
- Nhật kí xã hội 2005
- Nhật kí xã hội 2006
- Nhật kí xã hội 2007
- Nhật kí xã hội 2008
- Những chấn thương tâm lý hiện đại
- Những người làm nghề viết văn
- Nước tôi dân tôi 04-05
- Nước tôi dân tôi 06-07
- Nước tôi dân tôi 2008
- Nước tôi dân tôi 2009
- Phê bình & tiểu luận (1-2)
- Phê bình &tiểu luận(3-4)
- Phê bình &tiểu luận(5-6-7)
- SỔ TAY
- Sơ bộ tìm hiểu di sản văn hoá Việt Nam
- Thơ nhại
- Thơ thẩn
-
Chuyên mục
- 5584 (1)
- BÀI TRONG BLOG (450)
- CHÂN DUNG NHÀ VĂN (25)
- DU LỊCH (6)
- GHI CHÉP (4)
- GIÁO DỤC (9)
- HỒI KÝ (2)
- HỘI NHẬP (2)
- NGHIÊN CỨU VĂN HỌC (7)
- PHÊ BÌNH (5)
- PHÊ BÌNH VĂN HỌC (5)
- PHỎNG VẤN (13)
- PHIẾM LUẬN (4)
- THÓI HƯ TẬT XẤU (3)
- THƠ THƠ (9)
- VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI (32)
-
bài được xem nhiều
- Tìm hiểu thực trạng nghiên cứu văn hóa VIỆT NAM hiện thời và một đề xuất cụ thể
- Nước tôi dân tôi 04-05
- ĐI TÌM MỘT CÁCH TIẾP NHẬN ẢNH HƯỞNG NƯỚC NGOÀI ĐẶC TRƯNG CHO VĂN HỌC VIỆT NAM
- Văn học VIỆT NAM thế kỷ xx
- Buồn vui đời viết
- Nông thôn nào-xã hội ấy
- VỀ NHỮNG TÌM TÒI HÌNH THỨC TRONG THƠ HIỆN NAY
- Nhân nào quả ấy
- Phê bình & tiểu luận (1-2)
- Trung quốc hôm nay: cuộc sống trở thành văn hoá
- Nhà văn tiền chến & quá trình hiện đại hóa
- Nâng trình độ sống để thích nghi - phát triển
-
Blog Stats
- 59,926 hits
-
Phản hồi gần đây
Anonymous on Nâng trình độ sống để thích ng… Anonymous on Một số nhà văn với Hà Nội Tiến Đặng on CÁI MÀ CHÚNG TA THIẾU NHẤT LÀ … Thái An on Xuân và Tết trong thơ Nguyễn… Đọc ‘cây bút, … on Cây bút đời người Nguyễn Hữu Mười on Một số nhà văn với Hà Nội tô hoài… on TÔ HOÀI -nhìn từ một khoảng cá… Anonymous on Những chấn thương tâm lý hiện… phương linh on Một số nhà văn với Hà Nội phonghai111 on Những chấn thương tâm lý hiện… Anonymous on Tìm hiểu thực trạng nghiên cứu… duong on Văn học VIỆT NAM thế kỷ x… Anonymous on Cần những kháng sinh cho những… Anonymous on Những cung bậc của cái hè… Anonymous on CÁI MÀ CHÚNG TA THIẾU NHẤT LÀ …